Nhìn AiCâp Mong ViệtNam

Friday, December 17, 2010

Ðá gà... lậu

Dẹp hoài, còn hoài!

Hiện nay các trò chơi lễ hội cổ truyền được khôi phục. Sống động nhất vẫn là chọi trâu ở Ðồ Sơn, đua bò ở Bảy Núi, đá gà thì xuất hiện khắp nơi. Trước đây lúc nhà văn Sơn Nam còn sống, ông được giao tổ chức khu văn hóa ở Lăng Ông Bà Chiểu.
Chỉ trong thời gian, một trường gà tập trung hầu hết dân nhà nghề miền Ðông, miền Tây và cả Trung bộ đem gà giống, gà nòi đến đá náo nhiệt.
Suốt ngày, những người buôn gánh bán bưng tấp nập đến bán đồ ăn, thức uống. Sau này có lẽ gây rối và ăn thua dữ quá bị tai tiếng nên khu này phải dẹp đi, các tay máu mê cờ bạc tìm đất khác mà lén lút cáp độ.
Họ dàn trải khắp nơi, có lúc vì mê gà, tôi theo ôm gà cho một người bạn trẻ có bề thế. Tưởng trường gà mở ở đâu, không ngờ đó là một trại cưa, bên ngoài chất đầy gỗ ván. Khi đi luồn qua khỏi gian nhà chính dài rộng, đến sau nhà ông chủ trại cưa thì lộ ra khu đá gà qui tụ độ một hai chục tay chơi, vài chục chiếc lồng gà, bên trong gà gáy vang dậy chẳng giấu được ai cả.
Bất kỳ đâu có bãi đất trống được “bảo kê” hay xa khu vực bị ruồng bắt thì đó là nơi tốt cho việc đá gà. Những ngày gần đây thì khu đá gà trong cư xá VN Thương Tín cũ ở Thị Nghè vẫn thường rộn rịp. Khu này đang trong tình trạng qui hoạch có thể bị di dời lúc nào. Phía trong thông qua Văn Thánh đã xây xong nhà cao tầng nhưng mặt ngoài thì còn đó chưa đụng tới.
Thoạt nhìn chỉ là con hẻm rộng rãi, đang bị qui hoạch treo lâu năm hơi vắng lặng chẳng ai quan tâm với vài quán cà phê, quán cơm nho nhỏ, nhưng trong giới đá gà chẳng ai lạ gì địa điểm ấy. Nhất là vào những ngày nghỉ, đùng cái biến thành nơi chọi gà huyên náo lúc nào không biết, các độ gà liên tục hiện ra ồn ào như vỡ chợ. Tuy vậy chỉ nghe động một chút thôi thì bãi gà tan ngay, gà và chủ nó nhanh chóng dạt đi, biến mất thật mau ẩn giấu vào khắp ngõ hẻm ngoằn ngoèo gần đó, vào các dãy hàng quán ngang trường tiểu học phía ngoài hay dãy chợ cóc đằng trước khu VN Thương Tín. Lúc sau thấy yên, cả đám lại túa ra tiếp tục thả gà đá say mê.
Cũng có lúc nhóm chọi gà bị hốt, bị thu sạch gà và tiền bạc, bị phạt nhưng chỉ trong một hai ngày rồi lại ngang nhiên hoạt động như bình thường!
Khu đá gà này biến hiện bất thường nhưng rất nổi tiếng, dân mê gà độ ai cũng biết. Và nó đã xuất hiện liên tục như thế hằng chục năm nay.
Dân chọi gà mỗi người một nơi hẹn đúng giờ gặp gỡ. Họ cân gà, tính toán thật kỹ, rồi khi đồng ý đá thì mới chạy xe kéo tới bãi. Gà được thả ra ngay, đá ăn thua thật mau theo kiểu các tay anh chị giang hồ, giải quyết nhanh rút gọn vậy.
Ngày lễ hay cuối tuần, các tay chơi gà thường tụ tập ở quán cà phê gần đó cáp miệng với nhau. Họ dùng điện thoại di động để thông báo độ mới, đá bao nhiêu, mấy chai, mỗi chai là một triệu. Dân gà vốn gan lì, ăn chơi sòng phẳng, tính khí ngang tàng và ít khi nào chạy mặt nghĩa là chờ lúc thua thì trốn chạy đi. Dù bao nhiêu đều chung đủ cả.
Trong hẻm có một cái quán cà phê đặc biệt ngang phòng điện thoại công cộng. Tay chơi đủ loại trong xóm hay ngoài phố đến đó uống cà phê để ngắm gà của chủ quán nhốt trong bội đặt ngay trước mặt nhà. Họ vừa cá độ đá banh ban đêm, vừa cáp độ gà ban ngày. Dân gà thường cho đá thử gà ngay đó. Quán này ai cũng biết, lúc nào cũng đông khách do ông chủ mê gà, thích đá độ hơn là bán cà phê.
Vào sâu bên trong rộng như nhà ga cũng có quán với nhiều ghế cho khách ngồi uống cà phê và lựa gà chọi trước khi thực sự vào khu đá gà sát phạt nhau.
Trước khi vào trận, họ nâng bụng gà lên coi nặng nhẹ hay cân luôn xem mấy ký. Gà hai ký rưỡi, ba ký rất dễ có độ, trên ba ký thì kén độ.
Vì ăn thua nhanh để tránh bị ập tới bắt, nên gà đá cựa dao hay căm thép xe máy chuốt nhọn hoắt như lưỡi câu cá lớn độc hại vô cùng. Hết độ này đến độ khác. Hên xui qua một hai cái nhảy là có con nằm luôn rồi.
Nhưng không phải vì thế mà dân đá gà ở Văn Thánh và VN Thương Tín không chọn lựa gà giống hay. Họ bắt giống gà Cao Lãnh, cánh rộng, nhảy cao, cựa đâm nhanh hay gà Bà Ðiểm Hóc Môn to con như tay võ sĩ da đen ngoại quốc đá đòn cứng, khỏe mạnh. Gà Bà Ðiểm mặt đỏ au vì thoa nghệ đỏ, lông đen mướt, dấp dáng tựa Huất Trì Cung.
Nhưng gà Bà Ðiểm ăn thua thật chậm vì cựa ngắn, chỉ đá bằng cặp chân khỏe, có khi cả ngày cả đêm chưa ăn thua. Dân đá gà phải thắp đèn cho đá đêm luôn.
Ngày xưa, gà Cao Lãnh có tiếng như sau:

Gà nào hay bằng gà Cao Lãnh
Gái nào bảnh bằng gái Nha Mân

Các ông thầy gà đá ra trường gà trước hết nhìn sắc lông như Hỏa kỵ Thủy, Hỏa khắc Mộc... Sau đó coi mặt gà nhỏ, mắt nhỏ, đen tròng, chân xanh, cựa sắt đen... Có câu:
Chân xanh mắt ếch đá chết không chạy
Cựa thẳng song song với ngón chân cái, mồng dâu được cắt gọn. Hễ mồng gà để cao ngã qua bên nào, mắt bên ấy dễ bị đâm mù.
Gà hơi lùn có nhiều cách đá mạnh mẽ: Ðá ngang gọi là xỏ ngang gãy cổ gà đối phương, vô dĩa rồi đâm cựa vào sườn gà khác... Có con đá mặt, có con đá lòn, con khác bay vụt lên như chim đá cả hai cựa trúng hầu địch thủ...
Ở Cái Bè, cù lao Tân Phong gầy được giống gà nòi dữ dội cực hiếm. Ðó là loại gà mọi cũng hùng vĩ nhưng sắc lông hơi vàng đen, đặc biệt là trên đầu có một sợi lông giữa sọ xoắn lại. Ai tinh tế thì nhìn thấy, cầm lông ấy lên kéo dài như sợi dây cước tiệp với màu đỏ vàng của lông trên đầu gà. Ở đó, các ông chủ miệt vườn cáp độ lớn có đến năm, mười lượng vàng một trận.
Bây giờ cứ mỗi ngày dân nuôi gà, bắt gà độ cho người ta đá thường chở nhau, mang xách theo chừng vài cặp gà nòi đi tắt qua các trạm kiểm soát ngoại ô lên đường hẻm Xô Viết Nghệ Tĩnh bán cho ông chủ cà phê ở đây. Gà để trong bội hay nhốt trong chuồng gáy vang cả khu phố.
Dân cờ bạc mua gà cân ký. Gà hay giá từ ba trăm ngàn đến một, hai triệu. Họ mua xong cho đá liền tại chỗ. Gà thua chết cũng bán tại chỗ mỗi con một trăm ngàn cho dân trong xóm mua về nấu cari, ăn với bánh mì cũng no nê khoái khẩu.
Ngày trước nhiều cách nuôi gà đá: Nuôi theo màu lông ngũ hành, theo bùa Lỗ Ban, bùa Thái Lan... cho ăn mỗi lần 5 hạt đậu ngũ sắc 5 màu. Có thuốc tẩm cho da thịt gà cứng như sắt, cựa không đâm sâu được. Thời gian tốc độ, cái sống tất bật, ngày nay không cần săn sóc gà theo lối cũ nghĩa là soi mói từng chút, từng cái lông cái cánh, từng cái vẩy độ, cái cựa, từng cổ gà, mặt gà, đầu móng, đuôi gà... như xưa nữa.
Ðám mới này thúc gà ăn lúc lắc bò, uống thuốc bổ, hay bị cựa về còn nuôi dưỡng lại được thì cho uống trụ sinh, và mổ ké tức chỗ bị thương mọc ghẻ hay chai đi thì thành mục. Họ đo gà và so gà tranh nhau từng gram một, nghe tiếng gáy nhanh thì con gà đó đá mau, giải quyết trận lẹ, gà gáy chậm kéo dài thì có nước đá bền. Hồi trước gà đá nổi tiếng vài nơi, ngày nay Chợ Lách Cần Thơ nổi tiếng hơn cả. Gần như ở Chợ Lách ai cũng nuôi gà nòi để bán. Họ săn sóc gà thật kỹ. Tắm rửa cho ăn, quần thảo như nuôi võ sĩ hơn cả con cưng của mình.
Gà nòi Việt đã xuất khẩu qua Thái Lan và Hồng Kong hay lên Lào, sang Campuchia...
Gà bây giờ không là thú chơi tao nhã nghệ thuật, nó trở thành môn bài bạc ăn thua đỏ đen như ở sòng bài. Ở khu cư xá VN Thương Tín hay quán cà phê đằng trước cũng không ngoài tệ nạn đó.
Ðám thanh niên du đãng tụ tập đá gà, đá banh, hay thua đề là chúng không từ một việc làm táo bạo nào cả. Việc chỉnh đốn khu đá gà trong VN Thương Tín chắc còn lâu mới làm được!
Ngày nay trường gà xuất hiện mau chóng như tốc độ phát triển nhà cửa đô thị. Các nơi đá gà độ lúc tan lúc tụ như đánh du kích với an ninh đường phố. Dân đá gà có máu mặt thì chọn nơi được bảo kê nặng ký, an toàn.
Ông thầy Hai rất nổi tiếng, lúc còn trẻ thường đá gà ở nghĩa địa Ðô thành, ở Tân Sơn Nhất đụng với các tay thầy gà của tướng Vỹ cho biết vài kinh nghiệm:
Khi hai con gà thả ra cho đá, chúng lập tức nhảy lên cùng lúc chít cựa hoặc đá tấp vào nhau liên hồi. Sau cú đá đầu, hai con gà té dạt về hai bên, hễ con nào ị trước thì con đó thua. Cứ theo đó mà bắt độ sẽ thắng đúng hết tám phần mười vậy
Ngoài ra còn có câu: Voi một ngà, gà một mắt.
Chủ đem gà một mắt đến trường gà đá ăn tiền thì tất nhiên con gà chột đó phải thật hay rồi. Có tật có tài mà! Gà lúc đá nhau, nghe có tiếng rẹc rẹc hay rốc rốc như gõ vào ống tre thì đó là gà giỏi đâm đá cựa vào đối phương. Còn cứ đá bình bịch tức chỉ đá vào lông của địch thủ là gà dở...
Muôn ngàn chuyện về chơi đá gà vậy.

No comments:

Post a Comment